“Vả, môn đồ quên đem bánh theo, trong thuyền
chỉ có một cái bánh mà thôi. Ngài răn môn đồ rằng: Hãy giữ mình cẩn thận về men
người Pha-ri-si, và men đảng Hê-rốt. Môn-đồ nói cùng nhau rằng: Ấy là vì chúng
ta không có bánh. Nhưng Đức Chúa Jêsus biết điều đó, thì phán rằng: Sao các ngươi
nói cùng nhau rằng đó là tại các ngươi không có bánh? Chớ các ngươi còn chưa
nghe, chưa hiểu sao? Các ngươi có lòng cứng cỏi luôn ư? Các ngươi có mắt mà sao
không thấy? Có tai mà sao không nghe? Các ngươi lại không nhớ hay sao?” — Mác 8:14-18
Suy Gẫm:
Lo lắng là một dấu hiệu cho thấy chúng ta đã
quên những ơn phước và sự quan phòng lớn lao của Đức Chúa Trời trong quá khứ của
mình. Đấy là lý do tại sao sự ngợi khen chúng ta dâng lên Đức Chúa Trời vì những
gì Ngài đã làm cho chúng ta là rất quan trọng. Ngợi khen là thời gian chúng ta gợi
nhớ lại những điều lớn lao mà Đức Chúa Trời đã làm và nhớ đến Đức Chúa Trời cao
cả Ngài đã từng hiện diện trong quá khứ và đã hứa sẽ hiện diện trong tương lai.
Sự gợi nhớ đó giúp chúng ta công nhận rằng Đức Chúa Trời đang, đã và sẽ là Đấng
tiếp trợ cả thể và là Đấng Chăn Giữ bầy của mình.
Cầu nguyện:
Lạy Giê-hô-va Đức Chúa Trời, Ngài là Đấng Chăn
Vĩ đại của con. Con công nhận rằng từng việc lành con có đều đến từ Ngài. Xin
tha thứ cho con vì có nhiều lần trong quá khứ, khi con hồ nghi sự tễ trị năng động
của Ngài trong đời sống con và lo lắng về ân điển nâng đỡ của Ngài cho tương
lai. Con biết rằng Ngài sẽ chúc phước cho, đỡ nâng và hỗ trợ. Cảm tạ Ngài. Trong
danh Chúa Jêsus. Amen.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét